Động cơ vĩnh cửu - P6: Gallery các bánh xe siêu cân bằng

Dưới đây là một số mẫu bánh xe siêu cân bằng từng được đề xuất cho chuyển động vĩnh cửu (không ...

Dưới đây là một số mẫu bánh xe siêu cân bằng từng được đề xuất cho chuyển động vĩnh cửu (không thể có). Các hình động mô tả ở đây trong đó nhiều định luật vật lí bị bỏ qua hoặc bị vi phạm. Các bạn cần đọc trọn vẹn loạt bài viết của chúng tôi để tránh hiểu lầm hoặc rút ra những hệ quả kiến thức sai lầm. Xem những chiếc máy này quay liên tục có thể gây cho bạn cảm giác chóng mặt. Nếu bạn thấy hoa mắt, thì tốt hơn hết là hãy vịn vào cái gì đó và nhắm mắt lại cho tới khi bạn cảm thấy bình tâm trở lại. 

Bánh xe Bhaskara, khoảng năm 1100. Bánh xe này có các bình chứa thủy ngân xung quanh vành, bố trí một cách chiến lược trong niềm hi vọng hão huyền rằng bánh xe sẽ luôn luôn nặng hơn ở một bên của trục. Mẫu này xuất hiện trở lại ở nhiều nước, kể cả ở châu Âu.

Một biến thể của bánh xe Villard de Honnecort, sử dụng các đối trọng trên những cánh tay bản lề.

Một biến thể trong thế kỉ thứ 18 của bánh xe siêu cân bằng.

Bánh xe “A rập” với những cánh tay khớp nối. Mẫu này xuất hiện trở lại ở Ấn Độ vào đầu thế kỉ thứ 18.

Mọi người chắc chắn để ý thấy bánh xe A rập sẽ không duy trì được chuyển động. Thợ chế tạo người Anh, George Linton, đã cải tiến mẫu thiết kế trên bằng cách chuyển các quả cầu trên một máng nghiêng từ phía bên này sang phía bên kia mà không phải nâng lên trên. Thật là khéo léo! Ở đây sử dụng nguyên tắc mới (nhưng không hiệu quả) kết hợp các vật nặng đang dịch chuyển không ràng buộc vào trong mẫu thiết kế. (Một số sách đã gọi sai tên của nhà phát minh là “Lipton”, nhưng bằng phát minh số 4632 ở Anh năm 1821 của ông xác nhận tên ông là “Linton”).

Nhà thiên văn học thế kỉ 18 người Scotland, James Ferguson, đã thiết kế chiếc máy này với các quả cầu nặng trên những cánh tay bản lề nối với những vật nặng đang trượt trong khung. Tất nhiên, piston không có ma sát. Khi các vật nặng rơi trong khung của chúng, chúng kéo các vật nặng nối bản lề sang bán kính lớn hơn. Cách này mang lại một nguyên tắc mới (nhưng không hiệu quả) của liên kết cơ xuyên trục. Mặc dù Ferguson hứng thú với những dụng cụ như thế, nhưng ông biết chúng không thể hoạt động. Ông đã kết luận phần trình bày của ông như thế này “…có thể cho rằng chiếc máy này sẽ quay tròn vĩnh viễn. Tôi đã trình bày nó trước nhiều người đảm bảo nó sẽ hoạt động, nhưng cho đến nay, chẳng có ai làm được cả, nó chỉ đơn thuần là ở trạng thái cân bằng. Tôi để cho họ tự đi tìm câu giải thích”.

Edward Somerset, hầu tước xứ Worcester (1601 – 1667) đã đưa ra mô hình này trong quyển sách năm 1655 của ông, Một thế kỉ phát minh. Jacob Leupold (1700 – 1799) đã phân tích nó và lí giải tại sao nó không hoạt động.

Sau hơn tám thế kỉ phát minh không hiệu quả, đây là một ý tưởng chuyển động vĩnh cửu trong thế kỉ 21. Do Donald Simanek và Hans-Peter Gramatke phát minh ra vào năm 2005, nó có tính đơn giản kinh điển. Nó sử dụng các nguyên tắc lâu đời của sự siêu cân bằng, sự hồi tiếp dương, và các lực không có phản lực. Một lò xo cuộn lại liên tục dưới sức căng do hai bánh răng nối với một chuỗi ngăn trở hoặc băng tải, toàn bộ mọi thứ được sắp xếp sao cho lò xo ở phía bên phải liên tục nặng hơn gấp đôi. Ở đây cho tỉ số vật nặng 2:1, hay 200%, chắc chắn là quá đơn vị, nó có đủ công suất để thắng lực ma sát và còn cung cấp thêm nhiệt cho tách cà phê buổi sáng của bạn nữa.

Các chương trình mô phỏng và hình động được sử dụng rộng rãi trong giảng dạy. Lưu ý chúng ta là các hình động không nhất thiết mô tả thực tại. Dụng cụ nhỏ không hoạt động này do Karl E. Leitzel tạo ra.

 

Tác giả: admin
Bài tin liên quan
Diễn đàn
Tin tức
Tin đọc nhiều